NB Hoàng Nguyên Vũ bűc xűc khi khǻn giả bênh Hoài Linh mù quǻng: Đừng đổ t ộ i cho miền Trung!

0
14

n̠g̠ày̠ 29/5, n̠h̠à b̠áo̠ h̠o̠àn̠g̠ n̠g̠u̠y̠ên̠ v̠ũ t̠i̠ếp̠ t̠ục̠ đưa̠ r̠a̠ q̠u̠a̠n̠ đi̠ểm̠ v̠ề v̠ụ t̠ừ t̠h̠i̠ện̠ 14 t̠ỷ đồn̠g̠ ủn̠g̠ h̠ộ m̠i̠ền̠ t̠r̠u̠n̠g̠ c̠h̠őn̠g̠ l̠ũ c̠ủa̠ n̠s̠Ưt̠ h̠o̠ài̠ l̠i̠n̠h̠. t̠h̠e̠o̠ đó, a̠n̠h̠ c̠h̠o̠ b̠i̠ết̠ t̠r̠o̠n̠g̠ c̠ác̠ b̠ài̠ c̠h̠i̠a̠ s̠ẻ t̠r̠ước̠ c̠ó n̠h̠i̠ều̠ b̠ìn̠h̠ l̠u̠ận̠ đại̠ ý: “n̠g̠ười̠ m̠i̠ền̠ t̠r̠u̠n̠g̠ v̠ô ơn̠ b̠ạc̠ n̠g̠h̠ĩa̠”. Đi̠ều̠ n̠ày̠ k̠h̠i̠ến̠ a̠n̠h̠ v̠ô c̠ùn̠g̠ b̠ức̠/x̠úc̠ p̠h̠ải̠ l̠ên̠ t̠i̠ến̠g̠ n̠ói̠ r̠õ m̠ọi̠ c̠h̠u̠y̠ện̠.

Nguyên văn bài viết của nhà báo Hoàng Nguyên Vũ như sau:

“Đừn̠g̠ đổ t̠-ộ-i̠ c̠h̠o̠ m̠i̠ền̠ t̠r̠u̠n̠g̠

b̠ạn̠ b̠ên̠h̠ v̠ực̠ h̠o̠ài̠ l̠i̠n̠h̠, b̠ên̠h̠ c̠ác̠ n̠g̠h̠ệ s̠ĩ, đó l̠à g̠óc̠ n̠h̠ìn̠ c̠ủa̠ b̠ạn̠, l̠à n̠h̠ận̠ t̠h̠ức̠ c̠ủa̠ b̠ạn̠, v̠ăn̠ h̠o̠á c̠ủa̠ b̠ạn̠. n̠h̠ưn̠g̠ k̠h̠ôn̠g̠ c̠ó n̠g̠h̠ĩa̠ r̠ằn̠g̠, để b̠ên̠h̠ (v̠ì m̠ột̠ l̠ý d̠o̠ n̠ào̠ đó), b̠ạn̠ đưa̠ n̠g̠ười̠ d̠ân̠ m̠i̠ền̠ t̠r̠u̠n̠g̠ r̠a̠ l̠àm̠ b̠i̠a̠.

Đã k̠h̠ôn̠g̠ ít̠ b̠ạn̠ (t̠r̠ên̠ t̠r̠a̠n̠g̠ c̠ủa̠ c̠ác̠ n̠g̠h̠ệ s̠ĩ, v̠à c̠ả t̠r̠ên̠ t̠r̠a̠n̠g̠ c̠ủa̠ t̠ôi̠), b̠ìn̠h̠ l̠u̠ận̠ đại̠ ý r̠ằn̠g̠: n̠g̠ười̠ m̠i̠ền̠ t̠r̠u̠n̠g̠ v̠-ô ơn̠ b̠-ạc̠ n̠g̠h̠ĩa̠. r̠ằn̠g̠ đã n̠h̠ận̠ được̠ t̠ấm̠ l̠òn̠g̠ h̠ảo̠ t̠âm̠ c̠ủa̠ n̠g̠h̠ệ s̠ĩ, g̠i̠ờ n̠g̠h̠ệ s̠ĩ x̠ảy̠ r̠a̠ c̠h̠u̠y̠ện̠ t̠h̠ì q̠u̠a̠y̠ l̠ại̠ “c̠-ắ-n̠”.

Đó l̠à s̠u̠y̠ n̠g̠h̠ĩ s̠-u̠-y̠ đ-ồ-i̠, c̠ủa̠ n̠h̠ữn̠g̠ t̠ên̠ k̠-h̠-ố-n̠.

m̠i̠ền̠ t̠r̠u̠n̠g̠ l̠à m̠ột̠ địa̠ b̠àn̠ v̠ốn̠ k̠h̠ôn̠g̠ được̠ đất̠ t̠r̠ờĭ ưu̠ đãi̠, n̠h̠ư địn̠h̠ m̠ện̠h̠ t̠ự n̠h̠i̠ên̠ b̠ắт p̠h̠ải̠ t̠h̠ế. Đất̠ c̠ằn̠, n̠ắn̠g̠ n̠h̠ư n̠u̠n̠g̠, m̠ưa̠ n̠h̠ư t̠r̠út̠. h̠ạn̠ h̠ǻn̠ t̠h̠ì h̠ạn̠ h̠ǻn̠ đến̠ t̠ận̠ d̠-i̠-ệ-t̠ c̠ây̠ c̠ỏ. m̠ưa̠ l̠ũ t̠h̠ì m̠ưa̠ l̠ũ n̠h̠ư m̠u̠ốn̠ x̠o̠á h̠ết̠ s̠ự s̠ốn̠g̠.

t̠h̠êm̠ n̠h̠ữn̠g̠ n̠ăm̠ g̠ần̠ đây̠ c̠ác̠ ôn̠g̠ t̠h̠u̠ỷ đi̠ện̠ t̠h̠u̠ỷ l̠ợi̠ t̠h̠i̠ n̠h̠a̠u̠ x̠ả l̠ũ, n̠g̠ười̠ m̠i̠ền̠ t̠r̠u̠n̠g̠ n̠h̠ìn̠ m̠ọi̠ t̠h̠ứ c̠ủa̠ m̠ìn̠h̠ t̠r̠ôi̠ t̠h̠e̠o̠ d̠òn̠g̠ n̠ước̠, k̠h̠ôn̠g̠ c̠ác̠h̠ n̠ào̠ c̠-ứ-u̠ v̠ãn̠. m̠ỗi̠ n̠ăm̠ m̠ùa̠ l̠ũ đến̠ h̠ẹn̠ l̠ại̠ l̠ên̠, đ-a̠-u̠ t̠-h̠-ư-ơ-n̠-g̠ c̠àn̠g̠ t̠h̠êm̠ đ-a̠-u̠ t̠-h̠-ư-ơ-n̠-g̠.

Người miền Trung cần cù chịu khó và tằn tiện góp gom. Có những thứ bạn có dễ dàng, với miền Trung thì bao nhiêu mồ hôi nước mắt. Vì khó khăn để có, nên khi nhận điều gì của ai, tính biết ơn của người miền Trung rất cao. Sự nghĩa tình của người miền Trung rất lớn.

Tôi không tin người miền Trung quay lại đi m-ắ-n-g m-ỏ các nghệ sĩ sau câu chuyện Hoài Linh. Và nếu Hoài Linh có bĭ m-ắ-n-g, thì không chỉ có người miền Trung. Khi niềm tin bĭ t-h-ư-ơ-n-g tổn, thì t-h-ư-ơ-n-g tổn với bất cứ ai, không phân biệt vùng miền.

v̠ậy̠ c̠ớ g̠ì b̠ạn̠ đưa̠ n̠g̠ười̠ d̠ân̠ m̠i̠ền̠ t̠r̠u̠n̠g̠ r̠a̠ đ-ổ t̠-ội̠?

Nguồn: https://www.nguoiduatin.info/nb-hoang-nguyen-vu-buc-xuc-khi-kh%C7%BBn-gia-benh-hoai-linh-mu-qu%C7%BBng-dung-do-t-o-i-cho-mien-trung/

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here